Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn
Đọc Truyện Chỉ Là Tôi Nhớ Em Full - Hoàn Thành của tác giả Sammyy12345,chương dịch ra nhanh nhất và chất lượng nhất chỉ có duy nhất tại thichdoctruyen.com
Em hiểu nghĩa của từ “nhỏ nhoi” trong câu “Suốt đời, tôi chỉ là một chiếc lá nhỏ nhoi bình thường.” là gì? Học liệu Hỏi đáp Đăng nhập Đăng ký
“Tôi không nhớ là đã cho phép anh chị nói xấu tôi đấy.” Hứng chịu cái lườm mắt của Sumire, lũ học sinh lập tức cúi gằm mặt, mồm câm như hến. Nhưng về mấy lời nói xấu thì tôi phải đồng tình thôi, riêng chuyện đó thì tôi xin phép được ủng hộ những người
Chỉ là, muốn nói anh vẫn yêu em. Như mỗi sớm gió vẫn đưa qua. Lay nhẹ tàn cây. Mà em giờ thành phôi phai. Lại mơ, mơ có lúc em đứng trước anh. Khẽ nói em cũng yêu anh. Chỉ cần vậy thôi. Lại làm anh yêu em. Như ngày ấy, ngày còn được bên nhau buồn đau cũng thấy nhẹ nhàng.
Nếu Em Thích Tôi, Phải Không? chiếm trọn tình yêu của độc giả bằng tình yêu mãnh liệt, quyết thắng quyết chiến thì trong Chỉ Là Tôi Nhớ Em lại mang đến một “gia vị” mới. - "Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp Xem thêm ». DS Chương. Đọc Truyện.
BmmV. Tình yêu vốn dĩ là điều thiêng liêng và tuyệt vời. Một tình yêu đẹp là tình yêu xuất phát từ hai trái tim đồng điệu, cùng thương yêu và quyến luyến nhau. Còn nếu một tình yêu được xây dựng trên nền tảng tiền bạc, quyền lực và chứa đựng sự ép buộc, thì ít nhiều đều gây ra đau khổ. Trương Tiểu Mai đã nghĩ như thế khi cô bị ép kết hôn với một người xa lạ. Liệu điều gì sẽ chờ đợi cô gái bé nhỏ ấy, hạnh phúc liệu có mỉm cười với cô? Tất cả sẽ được tác giả Sammy lý giải một cách hợp lý, đáng yêu và hài hước trong truyen teen hoan Chỉ Là Tôi Nhớ cảm vốn dĩ là điều bất ngờ và khó lường nhấtTrương Tiểu Mai là một tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa. Cô xinh đẹp, cao ngạo và luôn tỏ ra xem thường những chàng trai theo đuổi mình. Tiểu Mai là thiên kim duy nhất của một thương gia giàu có, từ bé đã sống trong nhung lụa cho nên cô hoàn toàn không hiểu biết gì về cuộc đời ngoài kia. Cô giống như một con búp bê được chưng trong lồng kính, xinh đẹp, rực rỡ nhưng ngờ nghệch với mọi thứ. Những tưởng cuộc đời màu hồng của Trương Tiểu Mai cứ thế mà phẳng lặng trôi đi. Nhưng rồi một biến cố lớn đã xảy ra, thay đổi hoàn toàn số phận của cô gái ty của gia đình cô rơi vào khủng hoảng trầm trọng, đứng trước nguy cơ phá sản và bố mẹ cô sẽ phả ngồi tù. Thương trường vốn dĩ khốc liệt như thế, tình nghĩa của những người giàu ấy vốn dĩ cũng bạc như vôi, khi gia đình cô không hề nhận được sự trợ giúp từ bạn bè và mọi thứ lâm dần vào bế tắc, thì đột nhiên có một nhân vật tầm cỡ nọ, đề nghị sẽ giúp công ty thoát khỏi tình cảnh ngặt nghèo này. Nhưng cái giá phải trả, lại quá đắt! Phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu Thị đồng ý sẽ cho gia đình Tiểu Mai vay vốn nhưng điều kiện đưa ra là cô phải kết hôn với đệ nhất thiếu gia của Lưu Thị. Nhưng người đàn ông này vốn dĩ vô cùng kỳ bí, quái gỡ và mang tiếng là “cầm thú”, hắn đã từng đính hôn với một cô diễn viên trẻ tài năng nhưng đã bị hủy bỏ sau web truyen online này, nhân vật Tiểu Mai thực sự chết lặng khi nghe điều kiện nghiệt ngã ấy. Hạnh phúc cả đời của mình, cô không muốn bị hủy trong tay gã thiếu gia hắc ám kia. Cô còn chưa từng yêu ai, chưa nếm trải được mật ngọt ái tình mà giờ đây, sao cam tâm chôn vùi xuân sắc trong chiếc lồng son đó. Tiểu Mai ngàn vạn lần không muốn kết hôn với gã. Nhưng bên hiếu bên tình, cô biết làm sao để vuông tròn cả hai. Tiểu Mai làm sao có thể ích kỷ nhìn cha mẹ cô lâm vào cảnh vỡ nợ, bị vào tù. Cô thừa biết bản thân không đủ nhẫn tâm nhìn cơ ngơi cả đời phấn đấu của cha cô bị hủy hoại trong phút chốc như thế. Đây không chỉ đơn giản là một cuộc làm ăn thất bại, mà còn là sinh tử của cả một gia đình, của những người Tiểu Mai yêu thương nhất. Những diễn biến tâm lý của cô gái Tiểu Mai, những giằng xé nội tâm cùng những đau đớn, bất lực của những nhân vật đều được miêu tả chân thực, sống động khiến độc giả cảm thấy thương xót cho số phận bẽ bàng của đóa phù dung ấy, cũng như không thôi cảm thán trước sự khắc nghiệt, tàn nhẫn của thương trường lẫn lòng người ở nơi chốn đó.“Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái– “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…”– Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đâyCô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!”Đọc những dòng này, ắt hẳn ai cũng xót xa cho cô gái ấy. Một cô gái xinh đẹp, ngây thơ như bông hoa vừa chớm nở, lại sắp phải úa tàn trong tay một kẻ xa lạ, hắc ám và nhiều tai tiếng. Tiểu Mai vốn dĩ là không cam tâm, không thể nào chấp nhận được một cuộc hôn nhân đầy rẫy những điều kiện như thế, nhưng cô đành phải “nhắm mắt đưa chân”, cô buộc phải hy sinh vì cô biết, chỉ có cô mới có thể vực dậy lại được cơ nghiệp của gia đình. Và trên hết, Trương Tiểu Mai là một người con hiếu thảo, cô yêu cha mẹ của mình còn hơn yêu chính Tiểu Mai bước chân vào nơi hào môn ấy, Tiểu Mai nghĩ rằng, cuộc đời mình đã khép cửa từ đây. Nhưng cuộc đời này, vốn dĩ là những bất ngờ nối tiếp nhau, khiến Tiểu Mai hoa mắt chóng mắt. Đại thiếu gia Lưu thị kia, vốn dĩ không cầm thú, xấu xí như người ta đồn đãi, mà còn vô cùng điển trai, tài giỏi, chỉ mỗi tội tính khí rất lạnh lùng, mở miệng ra có thể lập tức sát thương người khác. Tiểu Mai như cái bóng lặng lẽ sống ở đó, vì cô nghĩ sẽ chẳng thể nào có một cái kết hạnh phúc cho một cuộc hôn nhân chứa đầy gượng ép và âm mưu. Nhưng cô không ngờ rằng, chính tính cách bá đạo, lạnh lùng mà lại phúc hắc, những dày vò mà anh mang lại cho cô, lại khiến trái tim thiếu nữ 20 của cô thực sự rung động và yêu thương Tiểu Mai có thể làm gì khác, ngoài việc tự ngược đãi bản thân mình trong những xung đột tâm lý, không muốn bản thân động lòng vì anh. Bởi cô nghĩ rằng, trái tim anh không hề có cô. Cô chỉ là một phu nhân mà anh muốn cưới về cho có, để làm ấm giường mỗi đêm mà thôi. Chúng ta vừa thương xót lại vừa trách Tiểu Mai ngốc nghếch. Vì cô nào biết rằng, trái tim lạnh lẽo của anh, đã bị nụ cười ấm áp như ban mai của cô sưởi ấm, cõi lòng anh vốn dĩ đã rung động vì cô từ lâu. Chỉ là hai người ấy, quá ngốc nghếch để thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương. Trong chỉ là tôi nhớ em, tác giả Sammy sẽ mang đến một cái kết hoàn toàn bất ngờ mà cũng ngọt ngào vô cùng, sau bao ngược tâm mà Tiểu Mai phải chịu, hứa hẹn sẽ khiến độc giả cảm thấy hạnh phúc và vui Là Tôi Nhớ Em đã mang đến một thông điệp mới về tình yêu “Tình cảm vốn dĩ là điều bất ngờ và khó lường nhất. Ngay cả trên mảnh đắt khô cằn của lọc lừa, gượng ép và trao đổi, nó vẫn có thể nảy mầm và sinh sôi”. Chính vì yếu tố tình cảm được giải quyết rất hay trong tiểu thuyết này, cho nên đã tạo ra sức hút rất lớn đối với các độc giả trẻ tuổi. Biến cố vừa đủ, cao trào vừa đủ và ngược tâm cũng vừa đủ, tất cả đều được tác giả “nêm nếm” vừa tay để mang đến cho độc giả một tiểu thuyết đáng bởi Mei.***Vì các bạn hỏi nên mình viết 1 chap siêu ngắn về Minh Vũ nhé mọi người______________________Trở lại quãng thời gian 4 năm trước...Nghe tin Minh Vũ sắp quay về Mĩ, Tiểu Mai vội vàng bảo Khải Phong đưa mình tới sân bay. Anh không phản đối, lấy chìa khoá xe rồi cùng cô nơi thấy Minh Vũ đang ngồi ở ghế chờ cùng Khả Vân, cũng may Tiểu Mai đến vẫn chưa muộn. Nhìn thấy anh, cô trách "Cậu định cứ thế mà đi không nói với mình tiếng nào sao?"Minh Vũ xoa đầu cô, mỉm cười dịu dàng "Cậu còn chưa khoẻ hẳn, mình nghĩ nên để cậu ở nhà nghỉ ngơi"Tiểu Mai ngước mắt nhìn anh"Mình còn chưa nói lời cảm ơn cậu. Minh Vũ, cậu muốn thấy mình ân hận lắm à?"Anh hơi buồn bã thở dài một hơi"Không phải vậy""Mình nghe anh Phong kể rồi, cậu đã giúp đỡ mình rất nhiều, còn giải oan cho Khải Phong...Minh Vũ, mình thực lòng cảm ơn cậu"_Cô nói, đôi mắt sáng lấp lánh."Bây giờ cậu mới nhận ra mình là người tốt sao?"_Minh Vũ giả vờ nghiêm mặt"Không phải..."_Tiểu Mai luống cuốngMinh Vũ khẽ cười, dịu dàng nói với cô "Bao nhiêu năm qua, vị trí của cậu trong lòng mình chưa từng thay đổi"Tiểu Mai cúi đầu không biết nói gì, vì cúi đầu nên cũng không thấy được biểu cảm phức tạp trong mắt anh."Cậu vẫn là cô bạn cùng bàn ngốc nghếch như trước"Tiểu Mai ngẩng đầu thì đã thấy Minh Vũ toét miệng cười. Cô cũng mỉm cười với mắt Minh Vũ sâu hun hút, anh nhẹ vươn tay ôm Mai Mai vào lòng, một cái ôm thân thiết giữa những người bạn"Tiểu Mai, cậu nhất định phải sống thật hạnh phúc...Có chuyện gì cần cứ gọi cho mình, mình sẽ giúp đỡ hết khả năng"Tiểu Mai gật đầu"Cậu cũng phải sống thật tốt đấy"Minh Vũ xoa đầu Tiểu Mai rồi buông cô ra, đi tới chỗ Khải Phong đứng. Anh thoải mái vòng tay qua cổ Khải Phong, rành rọt từng lời "Nhớ kĩ những gì tôi đã nói với anh hôm trước, tuyệt đối không được để Mai Mai phải chịu khổ, tôi có thể quay về bất cứ lúc nào đấy"Sau khi trịnh trọng nhắc nhở, Minh Vũ xách va-li của mình, miệng cười ngoác cả ra, giơ tay chào tạm biệt rồi xoay người đi tới chỗ kiểm tra hộ chiếu. Rốt cuộc cũng kết thúc thật rồi. Tuổi thanh xuân của chúng ta, không thể tham lam mơ tưởng trở lại. Tiểu Mai từ giờ sẽ là hồi ức đẹp đẽ nhất, sâu đậm nhất của anh...Minh Vũ đi rồi, Khả Vân nói với Tiểu Mai vài câu rồi về Phong bước đến gần ôm lấy vai Tiểu Mai, nhìn Minh Vũ đi xa dần, anh hôn nhẹ lên tóc cô "Được rồi, chúng ta về nhà nào"Tiểu Mai mím môi gật đầu rồi theo anh sân bay quốc tế Albany...Minh Vũ khoác chiếc áo dạ dáng dài, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen đơn giản mà vẫn toát lên khí chất. Anh kéo va-li, vừa đi vừa xoay cổ tay lên nhìn đồng hồ, không để ý có người đang vội vàng đi phụ nữ vang lên, sau đó là đống giấy tờ rơi đầy xuống sànMinh Vũ nhướn mày, mắt mở to nhìn cô gái vừa va vào mình giờ đang ngồi bệt dưới đất. Giây sau anh định thần lại giơ tay ý muốn đỡ cô ta, nhưng cô gái chỉ ngước nhìn anh rồi lật đật chống tay tự đứng dậy nhặt điện thoại và tài liệu của mình, miệng liên tục nói xin lỗi bằng tiếng Anh. Minh Vũ vẫn giữ thái độ bình tĩnh, cúi xuống nhặt tài liệu giúp gái này có mái tóc nâu chạm vai, đội chiếc mũ len đỏ, lại đeo kính cận nên anh không nhìn rõ mặt, dáng người vừa phải, mặc áo phao trắng cùng quần jean tối xong, cô gái đứng thẳng người, vén tóc mai sang bên, mỉm cười cảm ơn Minh Vũ. Anh hoà nhã gật đầu, bỗng thấy còn tấm thẻ dưới đất, định quay ra gọi thì cô gái kia đã vội vã rời lên mới biết đây là thẻ thư viện trường đại học Fordham ghi tên sinh viên Clara Phạm, ở trên còn có ảnh một cô gái châu Á đang nở nụ cười tươi cũng không nghĩ nhiều, để tấm thẻ vào túi áo rồi nhanh chóng gọi một chiếc taxi trở về khu căn hộ cao cấp nằm phía Đông thành phố New York...-/-Chap này là một phần nhỏ về Minh Vũ thôi, mình đang ấp ủ ý định viết hẳn mộts truyện cho anh này, có ai thích không?????À mình sẽ cố gắng viết tiếp ngoại truyện về gia đình nhỏ của Mai Mai nữa đó, mọi người chờ nhéMời các bạn đón đọc Chỉ Là Tôi Nhớ Em của tác giả Sammy.
Skip to contentGiới thiệu EbookTác giả Sammy Thể loại Truyện Teen Nguồn Wattpad Trạng thái FullGiới thiệu truyện– “Mai Mai à, coi như mẹ xin con, hãy giúp cha giữ lại cái gia tài họ Trương này “_ Bà Thanh nước mắt lưng tròng nắm lấy tay con gái– “Con rất muốn giúp gia đình nhưng… còn không thể lấy người mà con không hề quen biết…”– Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời, mẹ đi gái thất thần, vô lực ngồi xuống, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!”Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông.– Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi– Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ …Download Ebook Chỉ Là Tôi Nhớ Em FullEbook Chỉ Là Tôi Nhớ Em Full Epub – FullEbook Chỉ Là Tôi Nhớ Em Full Prc/Mobi – Full
Parmi plus de 200 restos à Montréal et des centaines d'autres expérimentés dans le monde, Chez Chili demeure le meilleur rapport qualité/prix/gentillesse. Si la déco est banale, tout éclate dans l'assiette, pour peu que vous aimiez la nourriture épicée nos préférés, mais d'autres plats sont...doux. Les fèves, les aubergines et le poisson épicé sont superbes, les crevettes et autres mets. Il faut essayer plusieurs plats, et ne pas y aller à moins de 4 personnes nous y allons parfois à 10, 15 ou 20! pour essayer des choses différentes, chaque plat étant plutôt consistant. Avec un plat de riz à partager, l'affaire est parfaite. Je n'y suis jamais allé à l'heure du lunch, mais je crois qu'il est possible d'avoir un menu de plats variés. Avec une ou deux Tsingtao bière en prime, on s'y croit, d'autant plus que le service est ultrarapide et que souvent, Xi, le jeune proprio, est présent pour ajouter au plaisir de s'y rendre. Une expérience savoureuse et
Sáng hôm sau, ánh ban mai ấm áp xuyên qua cửa kính chiếu rọi vào giường ngủ của Tiểu Mai. Cô đưa cánh tay lên xoa xoa mắt, mệt mỏi đi ngồi dậy. Tối qua uống nhiều rượu nên đến giờ đầu vẫn còn đau nhức. Nhìn đồng hồ đã hơn 7h, cô vội vàng thay quần áo rồi đi ra Phong đang ngồi bên bàn ăn, vóc người cao lớn và anh tuấn đổ bóng dài trên sàn Phong, tôi đi học đây”Anh đưa ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía cô– “Ăn sáng đi”– “Thôi tôi muộn rồi, đến trường sẽ ăn sau”Mai Mai vừa định đi thì bị giọng nói của Khải Phong chặn lại– “Chiều nay sẽ sang nhà mẹ cô đấy. Cô học xong, tôi sẽ qua đón”– “Tôi biết rồi”____Vừa vào lớp, 2 cô bạn Khả Vân và Trúc Linh đã xúm lại hỏi han– “Hôm qua cậu về nhà thế nào?”– “Thế nào là thế nào? Mình còn chẳng nhớ đã về nhà kiểu gì ý”_ Tiểu Mai ủ rũ trả lời– “Khải Phong không nói gì à? Hôm qua anh ta đưa cậu về đấy”– “Cái gì?!”_ Mai Mai đang gục đầu trên bàn bỗng ngồi bật dậy_ “Cậu bảo hôm qua…anh ta đưa mình về á?”-“Ừ. Mình gọi chồng cậu đến đón mà”_ Khả Vân thản nhiên trả lời– “Sao lại gọi anh ta đến?! Không biết lúc say mình có nói cái gì linh tinh không nữa”_ Tiểu Mai nhăn mặt– “Cậu say đến đứng cũng không vững thì đi về kiểu gì? Mà hôm qua là lần đầu tiên mình thấy cậu uống nhiều như thế đấy, có chuyện gì à?”_ Trúc Linh hỏiTiểu Mai thở dài “Chẳng có gì cả…xuống căng-tin mua đồ ăn đi, mình đói quá”_______Sau giờ học, Tiểu Mai đứng chờ Khải Phong trước lúc sau, trợ lí của anh đi tới– “Chị Trương, mời lên xe”_ Người trợ lí mở cửa xe rồi đứng gọn sang một bên– “Cảm ơn anh”_ Cô mỉm cười gật nhìn vào trong xe, Tiểu Mai đã giật mình khi thấy Khải Phong.– “Ơ…anh ngồi đây sao?”Khải Phong không rời mắt khỏi tập tài liệu, giọng nói trầm thấp như ra lệnh-“Lên xe đi”Tiểu Mai cũng không hỏi nữa, ngồi vào chỗ của chuyển bánh, Khải Phong vẫn tập trung đọc tập tài liệu trên tay. Mai Mai mở lời, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng– “Thực ra chuyện tối qua tôi không nhớ gì cả nên có nói gì không phải mong anh bỏ qua. Dù sao cũng cảm ơn vì đã đưa tôi về”Anh nhìn cô, đôi mắt sâu lắng như đáy đại dương-“Không nhớ gì thật sao?”Mai Mai e dè gật đầu-“Mỗi lần uống rượu đều như vậy…Tôi đã làm gì hả?”Khải Phong thoáng trầm ngâm rồi tiếp tục nhìn tập tài liệu– “Không có gì”Tiểu Mai nhìn xuống cổ tay anh, vô tình nhớ lại chuyện hôm trước, buột miệng hỏi– “Khải Phong, chiếc vòng mà tôi tặng anh đâu?”Đôi mắt anh có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng bị che phủ– “Tôi để ở nhà”– “Vậy à?”_Cô không nhịn được khẽ thở dài, mắt chuyển hướng nhìn vào chiếc vòng bị đứt nằm trong túi xách…..Cuối cùng cũng về đến nhà. Vừa nhìn thấy mẹ, Tiểu Mai lập tức ôm chầm lấy nước mắt bỗng tuôn rơi.– Ơ kìa con bé này, sao tự nhiên lại khóc thế?_ Bà Thanh vỗ nhẹ vào vai cô, mắng yêu– “Con rất nhớ mẹ…”_ Mai Mai nghẹn giọng– “Con chào mẹ”_ Khải Phong đi sau, mang theo mấy túi quà, cúi đầu chào-“Ừ con vào đi, cha đang đợi hai đứa trong nhà đấy”Nhân lúc Khải Phong đang nói chuyện với ông Hàn ở phòng khách, bà Thanh kéo tay Tiểu Mai ra ngoài– “Mai Mai, con thấy Khải Phong thế nào?”-“Dạ?”_ Tiểu Mai im lặng hồi lâu rồi nhẹ mỉm cười”Rất tốt ạ”-“Con nói vậy mẹ cũng thấy yên tâm. Nhà họ Lưu đã giúp đỡ gia đình mình rất nhiều, con rể lại còn đối tốt với con, nhớ phải biết nhẫn nhịn một chút…”– “Con biết rồi. Mẹ không phải lo đâu. Chúng ta vào nhà thôi, sắp tới giờ ăn rồi đó”_ Mai Mai ôm vai mẹ đi vàoSuốt bữa ăn, Khải Phong trò chuyện vui vẻ với cả nhà nhưng vẫn không quên gắp thức ăn cho Tiểu Mai. Hôm nay anh nói nhiều hơn hẳn mọi ngày, hơn nữa lại rất quan tâm đến cô, điều này khiến Tiểu Mai cảm thấy hơi mất tự nhiên nhưng cũng không dám từ chối, sợ mọi người nghi bữa tối, cả 2 chuẩn bị đi về.– “Con về đây”_ Tiểu Mai nắm chặt tay mẹ bịn rịn– “Ừ, hai đứa đi cẩn thận”Buổi lại mặt cuối cùng cũng kết thúc tốt đẹp_______Nửa đêm, trời nổi cơn giông lớn. Mưa càng lúc càng nặng hạt, đập vào cửa kính tạo thành những vệt nước dài. Tiểu Mai bị tiếng sấm chớp làm tỉnh giấc, không ngủ tiếp được, đành đi ra lúc này Khải Phong cũng từ phòng làm việc đi ra, nhìn thấy cô liền hỏi– Chưa ngủ sao?Tiểu Mai hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời– “Mưa to quá…tôi không ngủ được”Anh hơi nhếch miệng cười, ánh mắt trầm lắng hơi u ám– “Cô sợ à? Muốn ngủ cùng tôi không?”_ Giọng nói thản nhiên vang lên-“…Hả..?”_ Tiểu Mai nhất thời lúng túng đỏ bừng đột nhiên tiến lại gần, ghé sát vào tai cô– “Tôi chỉ nói đùa thôi. Cô không cần phải căng thẳng thế đâu”– “Anh…”_ Mai Mai vừa ngượng vừa giận, lườm anh một cái rồi đi ra ghế làm việc khuya nên ra nấu mì ăn, cô có muốn ăn luôn không?”-“Tôi không đói”_ Cô lắc đầu trả lời– “Thế thì thôi”Khải Phong đứng trong bếp một lát, mùi thức ăn đã tỏa ra thơm lừng làm cái bụng của Mai Mai réo lên ùng cứ đi loanh quanh trong nhà, thỉnh thoảng ngó vào bếp xem Khải Phong đang làm gì rồi lại ngồi khoanh chân trên sau, Khải Phong đi ra, trên tay là bát mì. Tiểu Mai giả bộ chăm chú xem TV, chẳng thèm để ý đến anh. Khải Phong cũng vậy, lạnh lùng đi vào phòng, chẳng quan tâm đến cô gái sắp “héo mòn” vì đói trên ghế phòng vừa đóng, Tiểu Mai thở dài xị mặt xuống– “Anh ta không nấu cho mình thật à? Đúng là đồ độc ác, làm gì có ai thức dậy buổi đêm mà không đói?….Được thôi, tôi sẽ tự làm, chẳng cần nhờ vả đến kẻ máu lạnh như anh!”Cô tắt TV rồi đi vào bếp. Bước chân chợt chậm lại khi nhìn lên bàn ăn. Trên bàn để một bát mì vẫn còn nóng. Cạnh bát mì là tờ giấy nhớ nhỏ “Ăn xong nhớ rửa bát”Tiểu Mai ngẩn người, chậm rãi cầm tờ giấy, tự lẩm bẩm-“Sao anh ta biết chứ?”________Các nàng vote+cmt cho Sam đi ~T_T~
2 tháng sau...Hôm nay Khải Phong đi làm về sớm, không hiểu sao lại muốn đưa Tiểu Mai đi ăn tối ở ngoài. Cả 2 vừa bước vào nhà hàng liền chạm mặt Khánh Ly cũng ăn tối ở đó cùng một người nhìn thấy Khải Phong, Khánh Ly liền chạy tới bám lấy cánh tay anh hỏi han "Khải Phong, lâu rồi không gặp. Dạo này anh thế nào rồi?"Tiểu Mai không nói lời nào nhưng đáy mắt hiện lên một tia không vui. Khải Phong gỡ tay Khánh Ly ra, gật đầu "Vẫn ổn"Cô ả bị cự tuyệt nhưng vẫn ngoan cố"Sao dạo này anh không tới thăm em? Bị con nhỏ này quyến rũ rồi sao?"_Vừa nói Khánh Ly vừa hất mặt sang Mai Mai, nhìn cô với ánh mắt thù địch. Tiểu Mai nắm chặt tay đến nỗi trắng bệch, cánh môi khẽ mím lại. Khải Phong nhíu mày "Em nên giữ tự trọng đi"Khánh Ly vẫn chưa chịu thôi "Em nói không đúng à? Hai người làm gì có tình cảm? Cô ta dụ dỗ anh cũng nhanh thật đấy"-"Đủ rồi"_Khải Phong gằn giọng-"Cái gì mà đủ? Bố mẹ cô ta chẳng phải đã bán con gái mình vào nhà họ Lưu sao? đúng là thèm tiền đến phát điên rồi!"Khánh Ly nói thực sự khó nghe, đến Khải Phong còn cảm thấy chói tai "Im miệng cho tôi!"_Anh quắc mắt, lạnh lùng quát làm Khánh Ly giật mình im hàng không đông khách nhưng anh nói to như vậy đã thu hút sự chú ý của người xung quanh. Họ bắt đầu nhìn ra chỗ 3 người, bàn tán to nhỏ. Tiểu Mai hít một hơi thật sâu, xoay người chạy ra khỏi nhà hàng, cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Khải Phong định đuổi theo cô thì lại bị Khánh Ly giữ chặt tay" Khải Phong, nghĩ lại đi.."Chưa để cô ta nói hết câu, anh đã hất tay rồi vội vã chạy ra ngoài tìm Tiểu Ly khẽ nhếch miệng cười nhạt, nụ cười chứa đầy thù hận. "Để tôi phải mất mặt trước nhiều người như vậy sao? Lưu Khải Phong, anh nhất định sẽ hối hận!" _Ánh mắt cô ta loé lên một tia tàn nhẫnMai Mai đi nhanh trên phố, đầu óc ngày càng tỉnh táo nhưng trước mặt ngày càng mơ hồ. Nước mắt không kìm được, từng giọt từng giọt ra sức chảy ra ngoài khiến viền mắt cô đau nhói. Tiểu Mai đi chậm lại, cuối cùng ngồi xổm xuống ôm mặt khóc nức nở. "Đừng khóc"_Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, liền đó Tiểu Mai cảm thấy mình bị ôm vào một lồng ngực rộng lớn. Nước mắt cô nhanh chóng làm ướt đẫm ngực áo Khải có nghĩ tôi là loại người như Khánh Ly nói không?"_Tiểu Mai vừa khóc vừa hỏi-"Không có"_Khải Phong giơ tay lau nước mắt cho côTiểu Mai mở to mắt nhìn anh, sụt sịt-"có thật không?"Khải Phong thở dài gật đầu"Thật sự không nghĩ như vậy. Đừng khóc, người đi đường nhìn thấy lại tưởng tôi làm gì cô"_Anh đỡ Tiểu Mai đứng dậy "Bây giờ chúng ta quay lại nhà hàng lấy xe rồi tôi đưa cô đi ăn ở nơi khác"Mai Mai vội lắc đầu "Tôi không muốn quay lại đó. Hay anh cứ đi lấy xe, tôi sẽ ngồi đây chờ"-"Không được!"_Khải Phong dứt khoát phản đối_"Tôi sẽ không để cô ở đây một mình đâu. Không muốn quay lại thì cứ để xe ở đó, tôi sẽ bảo người đến lấy sau, chúng ta đi taxi. Bây giờ cô muốn ăn gì?"Tiểu Mai suy nghĩ một lát, ngước lên nhìn anh"Tôi biết một cửa hàng tiện lợi gần đây, chúng ta đi bộ đến đó...ăn mì gói được không?"Khải Phong hơi nheo mắt"...Mì gói sao?"Mai Mai dè dặt gật đầu, thấy Khải Phong như vậy, liền nói thêm "Nếu anh không thích thì chúng ta đi ăn cái khác cũng được"Khải Phong cười rồi nắm lấy tay Tiểu Mai-"Đi, cô thích ăn gì chúng ta sẽ đi ăn cái đó"Mai Mai thấy anh cười, tâm trạng cũng tốt hơn. Bàn tay nhỏ bé của cô được anh nắm chặt, cảm giác vô cùng an toàn. Trong lòng Tiểu Mai bỗng loé lên một tia rung động, cứ thế bước theo anh qua từng con phố...Sau khi ăn xong mì, Khải Phong còn nán lại cửa hàng tiện lợi, bảo Tiểu Mai ra ngoài trước. Lát sau anh chạy ra, trên tay còn cầm một que ăn đi"Tiểu Mai lắc đầu. Anh nghĩ mãi chẳng biết làm gì để bù đắp cho cô, nên đành mua kem, vậy mà bây giờ cô lại từ chối làm Khải Phong có hơi lúng có ăn không? Không ăn là tôi vứt đi đấy"-"Được rồi vậy đưa đây tôi ăn"_Tiểu Mai cầm lấy cây kem, cắn một Phong mỉm cười hài lòng, vén tóc mai sang bên cho cô rồi nắm tay Tiểu Mai đi về về không quá xa nhưng Mai Mai đi bộ từ nãy đến giờ nên cảm thấy hơi mỏi, quay sang nói với Khải Phong-"Chúng ta nghỉ một lát được không?"-"Cô mỏi sao?"Mai Mai gật đầu -"Vậy để tôi cõng cô"_Khải Phong đề nghịMai Mai xua tay-"Không cần đâu, tôi nghỉ một lát là lại đi tiếp được thôi"Anh bỏ ngoài tai lời Tiểu Mai nói, thả tay cô ra rồi ngồi xổm xuống-"Mau lên đi"-"Không, tôi bảo không cần mà..."_Mai Mai nhất định không leo lên lưng Phong cau mày, đột nhiên đứng dậy bế xốc cô lên Mai giật mình, hoảng hốt bám vào vai anh-"Thả tôi xuống!"-"Không"_Khải Phong vẫn thản nhiên bước lên phía trước_"Bây giờ cô thích như thế này hay là cõng, mau chọn đi"Tiểu Mai dở khóc dở cười, biết không thay đổi được đành hét lên-"Thôi được rồi tôi chọn cõng!"Đến lúc này Khải Phong mới thả cô xuống. Được anh cõng, ban đầu Tiểu Mai thấy hơi gượng gạo nhưng lúc sau quen dần lại cảm thấy vô cùng kiên định và ấm áp. Cô nhẹ cúi người tựa vào lưng nhận được Mai Mai đang thả lỏng, Khải Phong đi nhanh hơn, ánh mắt tràn ngập dịu dàng...__________________Về đến nhà, Khải Phong định về phòng thì Tiểu Mai nắm lấy gấu áo anh-"Khải Phong, chúng ta nói chuyện một lát được không?"Cả 2 ra phòng khách ngồi, không khí bỗng trở nên căng mai là tròn 5 tháng chúng ta kết hôn"_Mai Mai mở lờiKhải Phong hơi cau mày, nghe đến đây, anh phần nào hiểu được điều cô sắp nói-"Thực sự bố mẹ tôi không phải vì tiền nên mới gả tôi cho anh đâu. Hồi đó công ty gia đình tôi gặp khó khăn, muốn nhờ Lưu thị giúp đỡ cho một dự án, đợi đến khi dự án thành công sẽ trả đủ vốn cho Lưu Thị. Còn chuyện tôi phải kết hôn với anh là mẹ chồng đưa ra điều kiện. Lúc đấy thực sự không còn cách nào...chỉ Lưu thị mới giúp được gia đình tôi..."-"Tôi hiểu"_Khải Phong cắt ngang lời côChợt Mai Mai đẩy 2 tờ giấy trên bàn về phía anh-" Đây là bản hợp đồng và...đơn li dị tôi đã viết sẵn. Tôi sẽ về tự giải thích chuyện này với bố mẹ, anh không cần lo đâu"_Cô cúi đầu, rầu rĩ nói một mạch, đến lúc ngẩng lên liền bắt gặp hơi lạnh trong mắt Khải diện nhau không nói lời nào, Tiểu Mai nghĩ anh đã đồng ý rồi, đành đứng lên-"Tôi chỉ muốn nói vậy thôi. Tôi về phòng thu dọn hành lí đây"-"Khoan đã!"_Khải Phong đột nhiên đứng bật dậyAnh cầm 2 tờ giấy đi đến trước mặt Tiểu Mai "Cái này... do tôi đặt ra nên tôi cũng có quyền huỷ nó đi"_Vừa nói anh vừa xé 2 tờ giấy trên Mai trợn mắt kinh ngạc, vươn tay định giằng lại "Anh làm gì thế hả???"Thuận đà, Khải Phong kéo cô vào lòng-"Mai Mai...không cần li hôn nữa"Cô tựa đầu vào lồng ngực anh, ngây ra một lúc thì nước mắt tủi thân rơi xuống-"Không cần li hôn?...Anh xem tôi là gì?...Sao lại trêu đùa với tình cảm của tôi?...Có biết tôi đã lấy hết can đảm mới dám nói ra những lời đó không?..."_Cô vừa khóc vừa nói, cố gắng đẩy Khải Phong ra. Anh thấy vậy càng siết chặt cánh tay mình, giọng nói dịu dàng có chút dỗ dành "Đừng khóc, là anh sai. Xin lỗi, nhưng anh yêu em mất rồi...từ nay sẽ không có hợp đồng gì nữa, cũng không li hôn, em vẫn là vợ anh, vợ hợp pháp của Lưu Khải Phong"Giọng anh giống như gió đêm dịu nhẹ nhưng lại khiến Tiểu Mai chấn động mạnh mẽ. Khải Phong hơi cúi đầu, kề sát vào tai cô, nhắc lại "Tiểu Mai, anh yêu em"Mai Mai ngước đôi mắt vẫn còn đẫm lệ-"Anh...anh nói thật?"Khải Phong cúi đầu, hôn lên cánh môi cô, khẳng định lại rõ ràng "Anh nói thật...Tiểu Mai, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em"Những lời yêu thương này là lần đầu tiên cô được nghe anh cùng triền miên, dịu dàng làm Tiểu Mai tan chảy, cô từ từ đáp lại nụ hôn của anh, trái tim bất an cuối cùng cũng buông Phong ôm cô chặt hơn, hơi thở hai người hoà lại làm một. Sự sống tràn về trong cơ thể làm đôi môi anh tham lam chiếm lấy môi cô. Chợt Khải Phong nắm lấy thắt lưng, đem cô bế ngang lên. Cảm giác chới với khi đột nhiên bị bế khiến Tiểu Mai vội vàng vòng tay qua sau cổ anh. Khải Phong sải bước tới phòng ngủ, đặt cô xuống giường, cả người nhanh chóng phủ lên người cô...-Một luồng sáng chiếu vào từ khe hở rèm cửa sổ, lông mi Tiểu Mai khẽ rung, Vừa mở mắt ra cô đã thấy Khải Phong nằm bên cạnh, một tay còn ôm ngang eo mình. Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, mặt cô lập tức đỏ lên. Tiểu Mai muốn đứng dậy nhưng hình như Khải Phong đang ngủ rất ngon nên cô không dám lộn xộn. Nhưng nếu cứ nằm như vậy vào buổi sáng thì có hơi...mất tự nhiên. Mai Mai cố với tay lấy chiếc áo gần đó, thầm nghĩ mặc vào thì anh tỉnh dậy cô cũng bớt lúng túng. Nhưng Khải Phong ôm chặt quá, Tiểu Mai với mãi vẫn không tới. Cô nhích người, cố với lấy cái làm gì thế?"_Chợt giọng nói ngái ngủ của người bên cạnh vang lên làm Tiểu Mai giật bắn mình, trái tim đập loạn lên, ngay cả nói cũng lắp bắp-"Anh...dậy rồi sao?"_Tiểu Mai không dám nhìn Khải Phong. Đôi mắt anh quá sức nồng cháy, dù không thấy cô cũng cảm nhận được độ nóng. Khải Phong khẽ cười nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Tiểu Mai. Anh kéo Mai Mai sát vào người mình, nhẹ hôn lên tóc cô "Em dậy sớm thế, nằm ngủ thêm một lát đi"Tiểu Mai chống tay trước ngực Khải Phong, mặt đỏ bừng lên-"Không...không được , anh còn phải đi làm đấy"_________________Chap sau hết hường rồi, lại ngược nhé bà con = Truyện vẫn chưa hết đâu nên mọi người cứ từ từ. Au biết mọi người sốt ruột, để mọi người chờ au cũng thương lắm nhưng muốn có truyện chất lượng thì chịu khó tí nhé
chi la toi nho em