Ăn uống no nê, nó với Quốc An tay trong tay trở về, chợt bất ngờ ở đâu xuất hiện trước mặt một tên con trai làm cả hai đứa hết hồn. -Tắng tắng tắng tăng, hết hồn chưa hả? -A, là ông thật sao hả? Khỏi phải nói, sự xuất hiện bất ngờ của Hoàng lằm nó và Quốc An ngạc nhiên cỡ nào, nó sung sướng Mẹ nó thì vô cùng hả hê, nói là mẹ cho thân mật vậy thôi, chứ bà ta là vợ kế của ba, ba nó bắt gọi bằng mẹ cho tình cảm. Anh hai là con của bà ta và ba nó, vì trước khi cưới mẹ, ba nó quen bà ta rồi có anh, nhưng lại không hay biết. Đến khi cưới mẹ rồi bà ta mới dẫn con về nhận ba. Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chương 31: Chương 31. Chiều, Quốc An phải đi họp bên phòng công tác xã hội, Hoàng thì xin nghỉ vì bị nó phá hỏng cái áo sạch sẽ của cậu, phần chắc mệt vì tai nạn lúc sáng. Chỉ còn nó với Thanh Ngân lủi thủi học, nếu không phải Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chapter 59: Gỡ rối trong lòng đọc trên mạng Cậu chạy qua nhà nó nhưng cửa khóa ngoài, con nhỏ này đang bị bệnh mà đi đâu thế không biết, điện thoại thì tắt máy, lo lắng cậu chạy khắp nơi tìm nó. Tất cả những nơi nó có thể Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chương 44 /80 GO. Hắn đưa nó về ký túc xá, chia tay các kiểu xong thì đường ai nấy về. Quốc An đã đứng đợi ở đó từ bao giờ, mặt cậu buồn rười rượi , khuôn mặt hốc hác thấy rõ không còn nét vui tươi như mọi ngày, nhìn cậu Nhóc Con, Khi Nào Em Mới Lớn Đây Hả? Chapter 2: Lớp trưởng, bạn cùng phòng. Mất 14 tiếng đồng hồ chạy xe, cuối cùng nó cũng đến trường. Ba giúp nó làm thủ tục nhập học, sắp xếp chỗ rồi dặn dò xong mới ra về. Nó bước vào trường với bộ mặt đưa đám, một người bc9AEc. Nó chạy bở hơi tai mới kịp hắn, đúng là chân dài có khác, đi cũng nhanh hơn bình thường theo tôi làm gì? Tôi hấp dẫn vậy à? Hắn nhếch mép.“Anh chỉ hấp dẫn với lũ ong thôi chứ tôi đây không cần nhá”, nghĩ vậy thôi chứ nó không dám nói, dù gì cũng là nhờ vả, hạ mình một xíu cũng không bị lạc đường, anh giúp tôi về ký túc xá được không? Nó nói với mặt ngây thơ vô số tội để hắn động ra là lạc đường à, thôi kệ, xem như tôi tích đức, đi theo tôi là về tới cái mặt phách lối mà nó tức kinh khủng, phải chi bà mà không lạc đường thì đã khắc dấu X lên mặt tên này lê bước đi theo hắn trông thật tội nghiệp, thấy nó đi chậm, hắn bực bội quay lại quát-Đi gì mà chậm như rùa vậy, không nhanh được một chút à?-Không biết chân người ta đau à? Nó cũng quát lại lớn không là chân nó đau thiệt mà hắn không để ý, lúc nãy lấy giày ném tên kia nên một bên chạy chân không một quãng xa vậy không đau mới lạ. Nhìn thấy bàn chân rươm rướm máu hắn thấy có chút động lòng, cũng là nó có ý tốt giúp hắn tôi cần, đồ xấu xa. Nó giận dỗi, mắt nó rơm rớm, chắc tại chân đau đó nói không rằng, hắn cúi xuống xốc nó lên lưng đi, mặc cho nó giãy dụa đánh bồm bộp vào lưng tôi không thể yên 5 phút à?Hắn gắt lên làm nó im thin thít. Thôi kệ, ở trên lưng hắn cũng thoải mái mà, không tốn công sức đi bộ về, càng biết đánh nhau sao?Nhớ lại chuyện nó thách đấu với tên kia hắn tò liều thế? Hắn hơi bất người gặp nạn thì cứu thôi, lúc trước tôi có mấy thằng đệ đi cùng nên chẳng sợ ai, bây giờ có một mình mới phát hiện là mình liều mạng bất ngờ với cái kiểu nói chuyện “chợ búa” của nó, quen biết nó chắc cũng không tệ như hắn nè, sao anh lại đắc tội với bọn xã hội đen đó chứ?-Tôi thiếu nợ không có tiền trả nên chúng muốn xử thôi. Hắn bịa làm gì mà nợ?-Nhiều chuyện, hỏi gì mà lắm thế?-Không nói thôi, anh đụng đến bọn chúng là không yên đâu, tốt nhất là bây giờ anh trốn cho đến khi đủ tiền trả bọn là ngây thơ, nói vậy mà cũng tin được, bó tay với nó tên gì?-Thiên anh?-Thiên Lôi-Tâm thần. Hắn không trả lời chỉ mỉm cười thú vị, chúng ta còn gặp nhau dài dài nhóc con cõng nó tới cổng ký túc xá, cũng may chủ nhật học sinh về thăm nhà nhiều nên không ai nhìn thấy. Nó khập khiểng bước lên cầu thang, mới leo được vài bậc đã gặp tên lớp trưởng đáng An đã quen chọc nó, không có nó cảm thấy có chút buồn buồn. Chỉ cần nhìn gương mặt nhăn nhó hung dữ của nó là cậu ta vui vẻ lập tức. Nhưng hôm nay thấy nó khập khiễng, cậu có chút lo thế? Cậu vẫn dùng bộ mặt khó ưa thường không thèm trả lời, tiếp tục đi lên cầu thang. Nhìn cái vẻ mặt không quan tâm của nó, cậu tức giận bước tới vác nó về làm cái gì vậy hả? Thả tôi xuống. Nó hét ầm muốn cả ký túc xá nhìn thấy cảnh này thì cứ tiếp tục nhận chiêu này của cậu thành công dễ sợ, nó im lặng ngay lập tức, nó chẳng dại dột gì trở thành kẻ thù của bọn con gái trong lớp An mở của phòng ném nó xuống giường, rồi đến tủ y tế lấy bông băng thuốc đỏ băng bó cho sao lại đau? Cậu lạnh lùng đè tay mạnh lên vết thương làm nó la oai oái, nước mát nước mũi tèm đau thì mai mốt đừng có mà chơi trò của con trai nữa. Vẫn cái kiểu lạnh lùng như đang giận dỗi ai chẳng phải rất vui khi nhìn thấy tôi bị vậy sao? xong cậu đứng lên bỏ đi. Tên này ngộ thật, sao tự nhiên lại giận dỗi cơ chứ, cậu mới đúng là hâm.…..ndent level1 lfo1; tab-stopslist hâm, biết vậy để bốn tên đó xử anh cho biết mặt. Nó phải đi thôi, chứ đứng đây chắc nổi điên với tên khiếm thính này lần sau đừng có mà nhiều chuyện nữa. Nói xong hắn quay lưng đi giận mình tại sao lại đi cứu cái tên vong ân bội nghĩa như hắn, nó cũng đâu phải dạng mê trai đẹp đâu mà cứu hắn chứ, lần sau bà sẽ để yên cho biết mặt. Mãi suy nghĩ hắn đã đi mất tiêu ra đầu ngõ, nó bắt đầu hốt hoảng. Đây là đâu? Sao lạ hoắc vậy nè? Lần đầu tiên ra đường mà bị lạc hai lần Chỉ còn một cách là bám theo hắn hỏi đường mà thôi. Anh sẽ tốt mà, sẽ tìm người mới quan tâm và hạnh phúcAnh sẽ tốt mà nên rồi nỗi đau sẽ qua nhanh mà thôiNhững kỉ niệm này em xin gửi lại nơi khi xưa đôi mình hẹn hò quen nhauQuán xá quanh ven đường ngập màu yêu thươngEm đã ôm anh ngại ngùngĐan tay vòng qua lưng, tựa đầu ấm xá nơi đây thị thành dòng người đông đúcThế chắc hạnh phúc tắc đường, chưa kịp ghé quaChia tay nhau rồi, em là người cô đơn...........Đợi Duy Minh đi, nó lặng lẽ ra ngoài mua một hộp thuốc ngủ, dù gì nó cũng chẳng còn người thân nào nên cái chết của nó cũng sẽ chẳng có ai đau buồn, chỉ thương đứa bé còn chưa kịp thành hình trong bụng. “Mẹ xin lỗi, là mẹ ích kỷ nên con không có cơ hội chào đời, hãy tha thứ cho mẹ con nhé”.Nó khóa cửa lại, bây giờ chỉ cần có đủ can đảm nữa là có thể kết thúc mọi chuyện. Nó sẽ chẳng bao giờ tìm được hạnh phúc cho riêng mình, nếu được trở về bên cạnh Quốc An cũng chẳng còn tư cách để đến với cậu ấy nữa. Đây có lẽ là lần cuối cùng nó khóc nên còn bao nhiêu nước mắt cứ để cho nó chảy một lần này nữa bụng quặn đau như ai thắt từng đoạn ruột, nó co quắp nằm dưới nền nhà, một dòng máu đỏ tươi chảy ướt chân. Nó đem tất cả thuốc uống ngủ uống hết một lần. Trong cơn mơ màng, bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa hiện về, lần cuối cùng nó được nhìn thấy gương mặt Quốc An tươi cười vẫy chào mới, lên lau phải là tôi? Đó là quy định của lớp, ai mới vào cũng phải lau bảng 1 có mơ, quy định đâu? Móc ra tôi xem. Đừng có mà ma cũ ăn hiếp ma mới, tôi đây không có sợ đâu nhá.…….-Trời ạ, Doremon người ta thông minh lắm chứ đâu có não heo như cậu đâu. Bài dễ vậy mà không có bị mất trí nhớ không hả? Nói trước quên sau là sao?-Cậu tỉnh dậy cho tôi, mới học có xíu đã ngủ rồi.…….……-Tôi..sợ…lắm..hức…hức…-Không sao rồi, có tôi ở đây. Đừng..nhốt..tôi…ở…đây…tôi…sợ…-Đừng sợ, tôi đưa cậu về An….tại sao mỗi lần tôi gặp chuyện….cậu….đều xuất hiện chứ ..hức..hức…- Ngốc à, vì tôi yêu cậu đó biết không hả……….-Doremon nè, hôm nay hẹn cậu ra đây là có chuyện muốn nói với có vẻ nghiêm trọng quá, cậu đừng làm tôi sợ nha Quốc kỳ nghiêm túc, cậu chuẩn bị tinh thần đi nha, nếu không cậu mà xỉu thì tôi không khiêng nổi đâu 1 tạ mỡ nhìn tôi vậy mà 1 tạ à? Chơi với cậu lâu như vậy mới biết mắt cậu bị chột đó.………….-Cấm cậu đi làm thêm lý, cậu lấy đâu ra cái quyền đó cãi, cậu chỉ việc nghe lời thôi biết không hả?-Cậu bị điên à? Lên cơn thì để tôi lấy thuốc cho mà nói rồi, cậu mà không nghe lời thì đừng có mà trách tôi-Không nghe, không nghe, không nghe đó, cậu làm gì tôi.……….-Quốc An, tôi không muốn sống nữa. Xung quanh tôi chẳng còn ai nữa rồi....-Ngốc xít, cậu còn có tôi mà, sẽ ổn thôi. -Sau này tôi sẽ giúp cậu quên hắn, chúng ta sẽ trở về cuộc sống vui vẻ như trước kia được không?-Tôi không tôi đây thì không việc nào là không làm được.………-Doremon, dậy thay quần áo đi, không thôi bị cảm lạnh không sao chứ Quốc An, tôi lo lắm biết không hả?hức..hức...-Cậu mà khóc nữa người ta tưởng nhà tôi có đám tang cậu ngu vậy hả? Lỡ trúng đầu chấn thương sọ não tàn tật suốt đời thì sao?-Thì lúc đó cậu nuôi tôi suốt đời....……….-Tôi làm gì sai sao?-Cậu không sai, nhưng tôi đã chán khi ở gần cậu rồi, lâu lâu gặp nhau có vẻ tốt nói lại lần nữa tôi ngheTôi muốn yên tĩnh một mình, cậu về không tin, cậu đang nói dối đúng không?-Tất cả đều là sự thật, tôi chẳng có xíu cảm giác gì với cậu cả, tôi cũng ngán ngẩm trước sự quan tâm của cậu, tiền viện phí tôi sẽ tìm cách hoàn trả cho Không, tôi sẽ không bao giờ rời xa cậu nửa bước, cậu có đuổi đánh tôi vẫn theo cậu.…………-Ê, cậu thấy tôi mặc màu nào đẹp?-Bảy sắc cầu cậu thích thì mua một bộ về mà Mon đằng kia có con thú nhồi bông giống cậu đâu, con gì thế?-Sư tử tên đáng ghét, đứng lại cho tôi.............…….-Nô à, sau này nếu không có Mon bên cạnh, Nô phải tự chăm sóc cho mình biết chưa hả?-Nói xàm xí cái gì vậy hả?-Mon chỉ nói nếu thôi mà. Nô nè, cảm ơn Nô nhiều lắm.……….-Quốc An nè, cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi chứ?-Không bao giờ có chuyện đó, cậu là người duy nhất tôi yêu trong cuộc đời này. Nếu cậu không buông tay, thì tôi cũng sẽ không bao giờ rời xa ơn vì đã ở bên cạnh à, bất cứ khi nào cậu cần thì tôi sẽ luôn luôn có mặt, vĩnh viễn như vậy.………-Tôi yêu cậu, Doremon……-Tôi yêu cậu, Doremon……-Tôi yêu cậu, Doremon………..Những hình ảnh cứ mờ dần, mờ dần….và rồi chỉ còn lại cơ thể nó nằm bất động trên sàn nhà, tay vẫn ôm chặt con Nobita bằng bông không rời. KHI CON NHỎ VÀ KHI CON LỚN Khi con còn nhỏ xíu, con cứ chơi một chặp lại ra thơm, thơm mãi vào má mẹ. Khi con lớn lên, mỗi lần con ra xe đi học, con"quy ước" Mẹ con mình chỉ nắm tay nhau thôi nhé, đừng thơm! Khi con nhỏ, mẹ mong con ăn nhanh. Khi con lớn, mẹ mong con ăn chậm. Khi con nhỏ, mẹ lo thực đơn cho con mỗi ngày, nào thịt, nào cá, nào tôm rồi sữa, rồi hoa quả, cả ngày quay cuồng trong vũ điệu xay xay giã giã. Khi con lớn, con tìm mua sữa chống loãng xương dành cho phụ nữ ngoài 30, tìm mua gia vị để công đoạn nấu ăn trở nên đơn giản. [...] Khi còn nhỏ, mẹ chỉ nói về niềm vui, khi con lớn, mẹ kể với con cả những nỗi buồn. Khi còn nhỏ, mẹ nói với con về những thuận lợi, khi con lớn, mẹ chia sẻ về những khó khăn. Khi còn nhỏ và khi còn lớn... và con luôn mong mình lớn thật nhanh, thật nhanh mẹ ạ... Viết đoạn văn khoảng 10 câu nêu cảm nhận của em về người con trong đoạn trích trên. Trong đoạn có sử dụng câu có thành phần chính được mở rộng bằng cụm từ gạch chân dưới câu có thành phần chính được mở rộng bằng cụm từ Mất 14 tiếng đồng hồ chạy xe, cuối cùng nó cũng đến trường. Ba giúp nó làm thủ tục nhập học, sắp xếp chỗ rồi dặn dò xong mới ra bước vào trường với bộ mặt đưa đám, một người hành tẩu giang hồ như nó mà bây giờ phải theo sự sắp xếp của ba đến đây, thật là mất mặt chết được. Cái trường gì đâu mà rộng chết được, đi mỏi cả chân mà chả biết lớp 11A3 ở đâu, bực bội quá. Đang lang thang không biết điểm dừng, nó nhìn thấy vị cứu tinh đằng trước, đó là một nam sinh rất cá tính với mái tóc dựng đứng, tay vác cái balo kiểu bất cần đời. Nó chạy lại nở một nụ cười rất ư là nai- Bạn ơi cho mình hỏi lớp 11A3 ở đâu vậy bạn?Hắn quay lại nhìn nó như thể nó là người ngoài hành tinh, nhìn xong chẳng nói chẳng rằng bỏ Bạn này ơi, .... Nó chạy theo í ới nhưng hắn chẳng chút phản điên tiết, chắc tên đó bị điếc, hay ba gửi nhầm mình vô trường dành cho người khiếm thính? Thôi đành tự lực cánh sinh vậy. Đi hoài, đi mãi cuối cùng nó cũng tìm được lớp học, nó bước vào lớp, lại dùng bộ mặt nai tơ đó mỉm cười thật Em chào Thầy. Em là học sinh mới đến là Trịnh Thiên Anh?-Dạ vâng Cả lớp, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới chuyển đến, các bạn cho một tràn vỗ tay. Ông thầy quay xuống màn vỗ tay nồng nhiệt, nó được nhét xuống ngồi bàn cuối. Về chỗ ngồi mới có dịp nhìn kỹ ông thầy dạy Hóa lớp nó, phải nói đẹp trai hết chỗ nói, từ đầu đến cuối buổi không biết cười là gì, cho nên lớp học im thin thít, hình như ai cũng sợ thầy thì phải. Hóa là môn học nó chẳng biết chữ nào, nghe giảng cứ như vịt nghe sấm, cũng may còn có thấy đẹp để ngắm cũng vớt lao, nó tranh thủ úp mặt lên bàn ngủ, đối với nó ngủ là sở thích duy nhất. Hồi nhỏ ham ngủ nên thân hình nó tròn vo, anh hai mới gọi là Doremon, và cái biệt danh Mon của nó cũng ra đời từ thiu thiu ngủ, tiếng gõ gõ vào bàn làm nó tỉnh giấc. Trước mặt nó là một tên con trai khá kute nhưng cũng rất men, chắc cũng tầm 1, Bạn mới, lên lau bảng. Cái giọng ra lệnh phát ra từ cái miệng của nên con trai kute đó làm nó mất cảm tình ngay từ ngày đầu đi Sao phải là tôi? Nó cũng vênh không thua là quy định của lớp, ai mới vào cũng phải lau bảng 1 mặt láo cá của hắn nhìn muốn đấm cho một cái, nó điên tiết.– Đừng có mơ, quy định đâu? Móc ra tôi xem. Đừng có mà ma cũ ăn hiếp ma mới, tôi đây không có sợ đâu nhá. Nói xong nó đẩy tên kute đó ra rồi bước ra lớp được một phen bất ngờ, trước giờ có ai dám cãi lại lớp trưởng Quốc An đâu, chỉ có con nhỏ này dám cãi tay đôi với cậu ấy, kỳ này tiêu đời rồi đấy . Cả lớp nhìn nó với ánh mắt e dè, còn nó thì tỉnh như không, nó từng thuần phục bao nhiêu tên đồ đệ rồi, tên này có gì đáng sợ chứ. Gì chứ nó ghét nhất cái kiểu bắt nạt phái yếu, trường này hình như là nơi tập hợp những động vật quý hiếm thì phải.........Tan học, nó mò về ký túc xá ngủ một giấc cho đã, đang lết thết với cái balo to đùng, nó bị trái bóng ở đâu bay đến đập vào đầu cái BỐP. Nó đau muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng giữ cái mặt lạnh tanh để tìm ra cái tên to gan nào phạm tội tày đình Xin lỗi nhé bạn mới, lần sau đi đứng để ý là tên lớp trưởng, chắc lại trả thù vụ chống cậu ta lúc sáng cậu cố tình?- Cậu sẽ yên bình nếu ngừng chống đối tớ. Haha. Nói xong cậu ta ôm trái banh biến đồ tâm thần, thì hôm nay nhất định bà sẽ trả, để xem ngươi còn vênh váo được bao lâu. Đồ điên. Về đến ký túc xá, nó vứt balo vào một góc rồi lăn đùng ra Thiên Anh, dậy đi ăn tối một giọng nói trong trẻo đánh thức, nó nheo nheo mắt nhìn cô bạn trước mặt, cô ấy ấy đeo một cặp kính dày cộm, vầng trán cao để lộ sự thông minh, chắc là mọt Cậu là ai thế? Nó vừa ngáp vừa Mình là Thanh Ngân, ở cùng phòng với bạn. Lúc nãy có gặp nhau trên lớp chắc tại bạn không để ý. Ngân cười thân Chào Dậy đi ăn tối thôi nào. À mà lúc chiều bạn đã đắc tội với Quốc An rồi đó, cậu ấy sẽ đi bạn không ngóc đầu được đâu, nên cậu đừng gây chiến với lớp trưởng nữa Tên lớp trưởng đó dám ăn hiếp lính mới, có ai làm lớp trưởng mà lạ vậy không? Mình không sợ cậu ta đâu. Nhớ lại chuyện lúc chiều nó càng người phải chuyển trường vì gây chuyện với cậu ấy đó, bạn nhịn xíu ừ cho qua chuyện, chứ nó dễ gì chịu ức hiếp mà bỏ qua được, cứ chờ đi tên hống hách.........Ăn tối xong, Ngân cắm đầu học bài, còn nó thì lao vào nghe nhạc, chợt thấy anh hai gọi, nó mừng Hai ơi, nhớ hai quá. Nó nũng Ngày đầu tiên đi học sao rồi Mon?- Cũng tạm ổn, nhưng mà Mon không thích ở đây, hai tìm cách cứu Mon với. Mon cố gắng đi, để từ từ hai thuyết phục ba Dạ, hai ăn tối chưa?- Ăn rồi, mà không có Mon hai ăn không Hai ăn nhiều vô, mai mốt gặp mà thấy ốm đi là chết với Mon anh em nói chuyện cả buổi như lâu lắm rồi chưa gặp nhau vậy, làm Thanh Ngân cũng tò Bạn nói chuyện với ai thế? Mấy ngày nay sắp thi nên nó bận rộn học hành, Quốc An cũng nhiều việc nên hai đứa không có nhiều thời gian gặp nhau. Đã quen cãi nhau suốt ngày rồi, giờ không gặp có chút nhớ nhớ, nó lấy điện thoại ra nhắn tin. -Ola, Doremon gọi Nobita nghe rõ trả lời. -Còn gọi tôi là Nobita nữa là tôi qua đốt nhà cậu đó. Quốc An nhắn tin hù dọa. -Khi nào qua nói tôi tài trợ xăng cho nha, đừng có ở đó mà suốt ngày hù dọa tôi. Nó đâu có vừa, nghĩ sao hung hăng như nó mà đi sợ mấy trò hù vớ vẫn của cậu chứ. -Cậu bị bệnh gan hả Mon? -Là sao? Tôi có bị bệnh gì đâu. -BỆNH TO GAN đó, đến cả tôi mà cậu còn không sợ nữa thì hết thuốc chữa rồi. -Cũng không to bằng cậu, điên..... Mấy bữa nay có ăn uống đầy đủ không thế?Từ bao giờ nó bắt đầu quan tâm đến việc ăn uống của cậu ta thế không biết. -Không có ai nấu lấy gì mà ăn. Quốc An trêu chọc. -Cậu không thể tự lo cho mình được hả? Vậy thì GO DIE GO. Nó tức giận, lớn rồi mà mấy cái chuyện này cũng phải cần nhắc nhở, không hiểu cậu ta giỏi giang chỗ nào. -Vĩnh biệt. Tin nhắn chỉ có hai chữ gửi cho nó, ai biểu kêu người ta đi chết đi làm gì. -Ừ, tầng thứ 18 Diêm Vương đang chào đón cậu đó, đi đi. Tôi đi ngủ đây. -Trong giấc mơ gọi tên tôi nhé. Ngủ ngon baby. Nó mỉm cười chìm vào ngủ, lần nào nói chuyện với Quốc An xong nó cũng cảm thấy vui vẻ, lâu dần thành quen, thiếu là lại thấy nhớ không chịu được. Nửa đêm đang ngủ, nó cảm thấy bụng đau quằn quại, mồ hôi ướt đẫm gối. Rõ ràng không phải ngày chị Cả sao lại đau như thế này cơ chứ. Nó lăn lộn làm đủ mọi cách nhưng cơn đau vẫn không giảm. Tự nhủ chắc là hôm nay ăn trúng gì bậy bạ nên mới như vậy, ngủ một giấc đến sáng mai sẽ khỏi, nhưng càng lúc càng đau dữ dội, nó cố gắng lê bước đến lấy cái điện thoại nhưng chịu không nổi nó ngất luôn xuống sàn nhà. Ở nhà Quốc An trằn trọc không ngủ được, sao trong lòng lại nôn nao thế này không biết. Cậu cầm điện thoại gọi cho nó tám chuyện đỡ buồn, nhưng gọi nhiều lần vẫn không có ai bắt máy. Không lẽ con heo này ngủ say đến nỗi gọi cả buổi mà không nghe, lo lắng không yên, cậu chạy thật nhanh qua nhà của nó. -Doremon, mở cửa cho tôi. -Doremon, cậu có ở trong không hả? -Doremon, cậu lên tiếng đi chứ. -Cậu không mở là tôi phá cửa vào đó nha. -.... Mặc dù Quốc An có kêu như thế nào thì đáp lại vẫn là sự im lặng đáng sợ. Linh tính có chuyện chẳng lành, cậu dùng hết sức phá cửa xông vào và rất hốt hoảng khi thấy nó nằm bất động trên sàn nhà. -Doremon, cậu sao thế hả? Doremon cậu đừng làm tôi sợ mà, làm ơn đi. Nó từ từ mở mắt, hai tay ôm bụng rên rỉ -Đau quá.......... -Không sao đâu, tôi đưa cậu đi bệnh viện. Quốc An nhanh chóng đưa nó đến bệnh viện, nhìn nó đau đớn mà cậu đau gấp ngàn lần, ước gì có thể thay nó chịu cơn đau này hành hạ “cậu nhất định không được có chuyện gì biết chưa hả? Lần này cấm cậu cãi lời tôi đó”. Ngồi ngoài phòng cấp cứu chờ đợi mà lòng thấp thỏm, cái bệnh viện gì mà làm ăn chậm chạp vậy không biết, nếu nó mà có chuyện gì thì cậu sẽ phá hủy cả cái bệnh viện này cho biết. -Cô ấy bị viêm ruột thừa, cũng may là còn kịp nếu để chậm mấy phút nữa thì.... Vị bác sĩ già lên tiếng. -Bây giờ cô ấy sao rồi? Quốc An khẩn trương. -Đang nằm trong phòng hồi sức, chút nữa là có thể vào thăm rồi. Cậu thở phào nhẹ nhõm, nước mắt không biết từ đâu rơi xuống, là vì quá lo lắng cho nó hay vui mừng vì nó bình an vô sự cậu không quan tâm, chỉ biết là khi đối diện với nỗi sợ hãi mất nó, cậu mới nhận ra mình cần nó hơn bản thân vẫn tưởng, nếu không có nó bên cạnh chắc cuộc sống này sẽ chẳng còn ý nghĩa. ........... -Tại sao tôi lại ở đây thế? Tỉnh dậy nhìn xung quanh mới phát hiện mình ở trong bệnh viện, nó thắc mắc hỏi Quốc An. -Cậu bị đau ruột thừa, cái đồ ngốc nhà cậu đau sao không nói cho tôi hả? -Tôi nghĩ là đau thông thường nên không gọi, ờ sao cậu biết mà đưa tôi đến bệnh viện thể? -Thần giao cách cảm. Cậu thấy trong người sao rồi? -Thần giao cách cảm? Tôi với cậu mà cũng có thứ này nữa sao, cậu đúng là xạo ke. -Cậu không có nhưng tôi có. Sao? Còn đau không? -Còn, đau chết đi được, cậu xin bác sĩ cho tôi thuốc giảm đau được không? Thấy mặt nó nhợt nhạt, người không chút sức sống mà cậu không chịu nổi, lần này quả thật là thử thách to lớn đối với cậu, nếu cậu không qua kịp thì bây giờ có lẽ đã không nhìn thấy nó nữa rồi. -Bác sĩ mới vừa tiêm thuốc rồi, cậu ráng chịu đi nha. Quốc An nắm tay nó động viên, bàn tay ấy vẫn rất ấm áp có thể giúp nó giảm bớt phần nào cơn đau trong cơ thể. -Tôi đi mua cháo cho cậu, nằm yên đây chờ tôi xíu nhé. Nằm một mình trong phòng, nó có thời gian để nghĩ ngợi về chuyện của nó với Quốc An, không lẽ là cậu có thần giao cách cảm gì với nó thật sao, nếu không phải như vậy thì làm sao cậu biết mà đến cứu nó? Dù sao đi nữa thì cậu vẫn luôn là người xuất hiện khi nó gặp nguy hiểm, nếu không có cậu thì chắc giờ này nó đã die rồi. Đang nghỉ ngợi lung tung thì Thảo Nhi đẩy cửa bước vào, làm sao cô ta biết nó nằm ở đây, với lại hai người chẳng có xíu liên quan nào để đến tìm nó hết. -Không ngờ tôi lại đến đúng không? Mặt cô ta kiêu ngạo. -Cô muốn gì? -Chỉ là cảnh cáo cô tránh xa anh King một chút thôi. Thảo Nhi lấy điếu thuốc ra hút làm khói bay nghi ngút. -Lý do? Vì cô yêu anh ấy nên muốn tôi giữ khoảng cách? Nhảm nhí. Cô ta nổi điên với cái thái độ không quan tâm của nó, con nhỏ này đúng là khó trị hơn mình nghĩ. -Cô nghĩ cô làm người thứ ba anh ấy sẽ yêu cô hả? Đừng có mơ. -Biết như vậy sao cô còn đến đây làm gì? -Thảo Nhi tôi đến để báo cho cô biết đừng có mà phí sức vì sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Trong người tôi hiện đang mang cốt nhục của anh ấy. Nó gần như không thở được khi nghe tin này, sao lại đau lòng thế này không biết, bây giờ nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau trong lòng. Cố giữ bình tĩnh, nó cũng không chịu thua -Lấy gì chứng minh đó là con của anh ấy? Với người như cô thì cha đứa bé là ai chưa chắc đã biết. -Cô cứ hỏi anh ấy đi xem tôi có nói thật không là biết, cô có biết là vì cô mà anh ấy bắt buộc tôi phá bỏ đứa con này không hả? Rồi cô ta bỏ ra ngoài với ánh mắt hung ác “tao nhất định sẽ chẳng để yên cho mày đâu”. ......

nhóc con khi nào em mới lớn đây hả